Captain Phillips (2013)


Image

Tên phim: Captain Phillips / Thuyền trưởng Phillips

Hãng phim: Scott Rudin Productions, Michael De Luca Productions

Đạo diễn: Paul Greengrass

Kịch bản: Billy Ray

Nguyên tác: Richard Phillips

Diễn viên: Tom Hanks, Barkhad Abdi, Barkhad Abdirahman

Thời lượng: 134 phút

Giải thưởng: Đề cử 6 giải Oscar

IMDB: 8.0/10 | Metascore: 83/100 | Watching Cafe: ★★★★☆

~oOo~

Ngay từ khi poster được treo khắp các rạp Việt Nam, Thuyền trưởng Phillips đã tạo ra được sự quan tâm nhất định từ phía khán giả. Đầu tiên là do poster quá đẹp với tạo hình nghiêm tĩnh của Tom Hanks, tiếp theo là những luồng dư luận hoài nghi tính xác thực của phim do bản thân câu chuyện ngoài đời thực về Richard Phillips đã tồn tại nhiều nghi vấn, như phản ứng từ một số tờ báo nổi tiếng cũng cho rằng chân dung vị thuyền trưởng này trên thực tế không đầy khí phách anh hùng như tác phẩm điện ảnh đã miêu tả (theo New York Post), cũng như CNN đã nhận định rằng phim không kể đúng sự thật. Tuy nhiên, nếu bản thân câu chuyện thật đã chứa đựng nhiều hoài nghi thì chúng ta còn đòi hỏi gì ở tính xác thực, điều vốn chỉ được xem là một yếu tố thứ yếu trong nghệ thuật, nơi mà hư cấu từ lâu đã được xem là một phần không thể thiếu? Chính vì thế, trong bài viết này, cũng tương tự như những trường hợp “lấy cảm hứng từ câu chuyện có thực” khác, mình chỉ xin bàn về phim như một câu chuyện độc lập.

Cuộc va chạm của đời người

Ngày đi coi phim này, đêm trước là đêm trắng, đầu nhiều thứ, chọn coi nó chỉ vì trên tinh thần đã dự định từ lâu. Ai ngờ, phim là cả một cuộc hành trình dậy sóng. Câu chuyện bắt đầu với một cuộc đưa tiễn ra công tác, người chồng đi như mọi lần, như nhiều chuyến đi trước đó. Nhưng ấn tượng đầu tiên với mình không phải là motif bình thường này, mà là ở diễn xuất của Tom Hanks. Nói cách khác, nhắc đến Captian Phillips, nếu không có Tom Hanks, mình cũng không biết nói gì nhiều. Đó là lý do tại sao mình bất ngờ khi trong danh sách đề cử nam chính xuất sắc của Oscar năm nay không có Tom. Ông đơn giản là kẻ làm mình xúc động. Ngay từ những thước phim đầu tiên, Tom đã nhanh chóng thể hiện sự điêu luyện của mình qua từng cử chỉ thường nhật nhỏ nhặt nhất. Mình đặc biệt ấn tượng với một Phillips trên cabin với từng thao tác thuần thục và sống động đến ngạc nhiên. Và cuộc đụng độ bắt đầu.

Phải khẳng định, đây hoàn toàn không phải là một cuộc chạm trán kiểu Hollywood dồn dập kịch tính. Đây là cuộc va chạm giữa những thân phận và mảnh đời. Chính vì thế ta thấy nhịp độ phim không ồ ạt theo kiểu phim hành động mà ngược lại, đạo diễn cố gắng vận dụng thời gian thực, kết hợp với cách kể phim kiểu phóng sự, từ đó biến tất cả thành một cuộc trần thuật chân thật nhất có thể. Cách dựng phim này có thể sẽ dễ gây chán trong lúc xem với một số đối tượng khán giả, nhưng theo mình, đây là một lựa chọn phù hợp. Và giữa không gian đó, ta bắt gặp những câu chuyện rất đời miền duyên hải…

Muse, cái tên mang theo cả mảnh đời liều mạng vì kế sinh nhai chạm trán với Phillips, con người của nhiệm vụ, kế hoạch vốn ổn định hơn rất nhiều. Cuộc gặp gỡ này ban đầu bị bao phủ bởi đầy đủ những bạo lực, giằng co, kích động nhưng sau đó, khi nhịp phim đi vào ổn định, ta thấy rõ hơn đây là một cuộc va chạm bất đắc dĩ, xảy ra một cách ngẫu nhiên nhưng tất yếu, dựa trên hệ thống những bất cập đã kiến tạo nên thế giới này. Và con người mắc kẹt trong mớ quan hệ hỗn tạp đó. Điều đáng nói là hệ quả của những tại nạn này lại là những chấn thương có khả năng thay đổi số phậm, những trải nghiệm đáng giá cả một đời người. Theo dõi màn diễn xuất đáng nói là kinh điển của Tom Hanks trong ấn tượng của người viết, ta thấy rõ nét san chấn biểu hiện trên từng nét mặt, qua từng động tác, hơi thở, trước những máu, nước mắt và cái chết bày ra trước ngồn ngộn giữa hiện thực. Sau đó phim kết thúc, và người xem mang ra khỏi rạp cái cảm giác kiệt quệ như khi vừa đọc xong một bộ tiểu thuyết đồ sộ, như vừa chứng kiến tận mắt một đời người vừa trôi qua trước mắt.

Nói ngắn gọn, Captain Phillips cho ta một cuộc phiêu lưu chân thực và đậm chất nhân bản.

21 02 2014

Cú Mù