1+1 (2011)


The_Intouchables_Movie_2012

Tên phim: 1+1 | Intouchables

Thể loại: Tiểu sử, hài

Đạo diễn: Olivier Nakache, Eric Toledano

Kịch bản: Olivier Nakache, Eric Toledano

Diễn viên chính: François Cluzet – Phillipe; Omar Sy – Driss

Giải thưởng: 25 giải thưởng / 32 đề cử các giải khác nhau, trong đó có giải: Nam diễn viên chính xuất sắc nhất (François Cluzet; Omar Sy), Đạo diễn xuất sắc nhất (Olivier Nakache, Eric Toledano) tại Liên hoan phim Quốc tế Tokyo năm 2011.

IMDb: ★★★★½

 

~oOo~

Khi nhìn thấy poster phim lần đầu trước khi xem, tôi đã rất tò mò. Thứ nhất, cái tên gợi nhiều ẩn ý; thứ hai, nhân vật chính là hai người đàn ông, một trung niên, một thanh niên. Xem lại các thông tin khác tìm kiếm được trên mạng, tôi được biết, 1+1 là phim hài. Và với những ai yêu thích thể loại phim hài đời sống, 1+1 là bộ phim khó có thể bỏ qua.

Bộ phim được chuyển thể từ  câu chuyện có thật về tình bạn giữa một triệu phú người Pháp với một thanh niên da màu ở tầng lớp thấp trong xã hội. Driss, do Omar Sy thủ vai, đã tìm đến Phillipe (François Cluzet ) với mong muốn thêm một chữ ký hòng lấy được trợ cấp thất nghiệp. Mong muốn ban đầu của Driss bị hủy bỏ khi Phillipe có vẻ thích phong cách thanh niên đường phố của anh. Bị mẹ đuổi ra khỏi nhà, Driss chấp nhận công việc chăm sóc ông triệu phú bị liệt.

Motive trái ngược đã xuất hiện nhiều lần trên màn ảnh nhưng lần này vẫn được khai thác rất mới mẻ, dẫn đến thành công của bộ phim. Ở bên cạnh Phillipe với tư cách người chăm sóc đặc biệt cho ông,  Driss nhanh chóng trở thành một người bạn tâm giao của Phillipe, dù cho anh không được hưởng một nền giáo dục đầy đủ. Chính vì không coi Phillipe là người tàn tật, sống cũng rất hồn nhiên, Driss dần lấy được lòng tin của Phillipe dù anh đã từng có một quá khứ chẳng lấy gì làm tốt đẹp. Họ tuy bề ngoài rất khác nhau, địa vị xã hội cũng khác nhưng có chung một đặc điểm: là những kẻ bên lề xã hội. Phillipe bị liệt từ cổ cho đến chân, không thể tự mình sống độc lập mà thiếu đi người chăm sóc, Driss thất nghiệp, gia cảnh nheo nhóc, phức tạp. Họ đã cùng trải qua những giây phút từ vui vẻ đến khó chịu, từ bối rối đến mạo hiểm. Chỉ có Driss mới dám lái xe vượt tốc độ và cợt nhả với cảnh sát khi đi cùng Phillipe. Cũng chỉ có Phillipe mới phát hiện ra khả năng hội họa của anh chàng thanh niên có vẻ ngổ ngáo này. Họ từ mối quan hệ ông chủ – người làm thuê đã trở thành một cặp bài trùng trong cuộc sống và cảm thụ nghệ thuật.

Trong phim này, với vai Phillipe, François Cluzet đã phải đóng cảnh liệt suốt cả phim. Từng cử động, cảm giác đau đớn chỉ có thể diễn đạt trên khuôn mặt. Và tôi thích nụ cười như có như không rất thích thú của Phillipe từ khi bắt gặp sự thay đổi vui vẻ trong cuộc sống. Omar Sy trong vai Driss tạo ra một mẫu nhân vật vừa hài hước, vừa thô mà thật khá dễ mến, chỉ tỏ ra đáng sợ khi cần dọa nạt. Cả hai người đã tạo ra được một tình bạn đẹp, một cảm giác khiến người xem vui vẻ với phong cách hài rất Pháp.

Bộ phim đã khai thác rất tốt nghệ thuật hội họa và âm nhạc, đặc biệt là nhạc cổ điển. Nhân dịp sinh nhật Phillipe, một dàn nhạc nhỏ đã được tổ chức ngay tại phòng tiệc lớn của dinh thự. Trong khi đó, ý thích của Driss mang tính cuồng dã của hip hop, của rock, của punk nhiều hơn là êm đềm, vậy nên đã có một sự tương phản phong phú khi thể hiện nhạc phim, một kết hợp tinh tế giữa nhạc hàn lâm với nhạc hiện đại. Bối cảnh phim được khai thác cũng rất tốt, nhất là khi diễn tả cá tính thích mạo hiểm của Phillipe tại vùng đồi núi nơi ông nhảy dù. Các góc quay và không gian được tận dụng triệt để, tạo thêm cảm giác về độ cao. Cảnh rượt đuổi của cảnh sát hay cảnh trượt ván của Driss khi đưa Phillipe đi dạo trên xe lăn cũng gây ấn tượng tốt về tốc độ.

Bộ phim đã kết thúc khi cuộc đời của hai nhân vật chính viên mãn. Tuy không phải là một bộ phim nhạc kịch, nhưng những ai yêu thích âm nhạc và hội họa hẳn sẽ  hài lòng khi chứng kiến những gì mình yêu thích trên màn ảnh với những tiếng cười sảng khoái trước sự hài hước tinh tế.

Vankey