I Lost My Body (2019)


Tên phim: I Lost My Body

Thể loại: Fantasy

Đạo diễn: Jeremy Clapin

Thời lượng: 1h22

Quốc gia: Pháp

Năm: 2019

IMDB: 7.6 | Rotten Tomatoes: 97% | Metacritic: 80%

~ oOo ~

Lưu ý: Bài viết tiết lộ nội dung phim.

Ước mơ của Naoufel là trở thành nhạc công và phi hành gia. Sau khi bố mẹ qua đời trong một vụ tai nạn, Naoufel ăn nhờ ở đậu nhà ông chú và dẹp bỏ giấc mơ thuở nhỏ. Trong một lần giao bánh pizza, Naoufel “gặp” Grabielle và có tình cảm với cô. Cậu ta đã xin làm thợ mộc trong xưởng của Gigi – chú của Grabielle – với hy vọng chinh phục được trái tim cô nàng. Một lần bất cẩn, Naoufel gặp tai nạn lao động và mất đi bàn tay phải.

Nội dung này vốn dĩ rất bình thường nhưng I Lost My Body đã đem đến cho mình một trải nghiệm kỳ lạ và mở ra góc nhìn mới mẻ với câu chuyện của bàn tay phải. Bàn tay ấy giống như một thực thể sống động. Nó biết cử động, có thể nhìn thấy, có thể cảm nhận mọi thứ xung quanh. Nó cũng biết thế nào là cô đơn, là tưởng tượng, là sợ hãi và nó cũng biết tìm đường trở về với cơ thể thất lạc.

I Lost My Body – nhan đề bộ phim chắc hẳn nói về bàn tay phải của Naoufel và nó cũng dành cho chính Naoufel nữa. Naoufel đã mất đi cơ thể nguyên vẹn và hoàn chỉnh của mình. Thoạt nghe mất đi một bàn tay thấy cũng chẳng có gì to tát như là què một tay, cụt hai chân, nhưng đâu có đơn giản vậy. Chỉ cần tưởng tượng bản thân bó bột cánh tay một tháng, làm gì cũng thấy khó khăn rồi, huống hồ đây là mất đi một bàn tay.

Có một chi tiết mình đặc biệt thích trong phim. Đêm hôm đó bàn tay phải của Naoufel đã trở về bên cậu, nó leo lên giường của cậu và ở trong tư thế chuẩn bị nối liền với cánh tay. Nhưng không, Naoufel đã rụt cánh tay lại dù đó chỉ là hành động vô thức.

Bàn tay phải phản ánh thế giới tinh thần của Naoufel. Dường như Naoufel đang nằm mơ bàn tay ấy quay trở lại với mình để khôi phục lại cơ thể nguyên vẹn. Cậu ta nhớ bàn tay đó đến mức trong mỗi mảnh ký ức, bàn tay luôn luôn xuất hiện. Trong giấc mơ ấy, Naoufel cũng cảm nhận rõ nỗi đau đớn thể xác và cậu phải chống trả nó, tựa như bàn tay ấy đang bị chim chuột cào cấu cắn xé, bị người lạ đánh đuổi vậy. Trong giấc mơ ấy, Naoufel cũng cảm nhận rõ nỗi đau tinh thần, thế nên bàn tay của cậu mới có tư thế ngồi cô độc trên bậu cửa sổ và chủ động nắm lấy bàn tay của một đứa bé đang say ngủ nhằm tìm kiếm sự yên bình, vỗ về. Và cũng trong giấc mơ ấy, Naoufel chấp nhận sự thật là cậu đã vĩnh viễn mất đi bàn tay phải, cơ thể lành lặn giờ khuyết tật rồi, cho nên cậu mới rụt lại cánh tay của mình.

Naoufel từng nói với Grabielle muốn chống lại số phận, chúng ta phải làm điều gì đó hoang đường và vô lý. Như thế nào là hoang đường và vô lý? Chắc là chờ đợi bàn tay vượt qua chông gai để về bên mình như 2/3 đầu phim. Có thể lắm. Hoặc là giống như cái cách Naoufel nhảy sang cần trục ở cuối phim. Đó thực sự là một hành động điên rồ đánh cược bằng cả mạng sống của mình nhưng Naoufel đã làm được.

Lúc này bàn tay phải không chỉ phản ánh thế giới nội tâm của Naoufel nữa, nó giống như một nhân vật đứng ở bên ngoài nhìn Naoufel chiến đấu với nỗi đau và chống lại số phận nghiệt ngã. Dấu tay in trên cát rồi cũng xóa nhòa, bàn tay phải rồi cũng sẽ tự chôn vùi trong tuyết, nỗi đau nào rồi cũng sẽ phai nhạt và chỉ còn nằm ở quá khứ. Naoufel đã ngồi ở đó, mỉm cười và nhìn về phía trước. Đó chính là sự trưởng thành trong im lặng đấy!

Trên đây là suy nghĩ của mình sau khi xem xong I Lost My Body. Lúc xem thậm chí còn nghĩ “Đây có phải phim kinh dị giật gân không vậy?” vì nhiều cảnh gây sốc quá. Bỏ qua mọi ý nghĩa, I Lost My Body vẫn là một bộ phim đáng xem vì câu chuyện rất fantasy, cách kể chuyện độc đáo, thú vị, âm nhạc và hình ảnh giàu sức gợi. I Lost My Body hiện đang nằm trong danh sách đề cử Oscar và mình nghĩ bộ phim này xứng đáng giành chiến thắng.

PS: Nếu không phải là I Lost My Body thì là Klaus cũng được nhé!

Hạnh Tâm